Bỗng dưng muốn khóc

… Vào một buổi chiều, nó ngủ, trong giấc ngủ nó đã mơ, mơ thấy những người tốt nhất với nó, những người luôn luôn quan tâm và lo lắng cho nó… bỗng dưng quay lưng lại với nó… không còn quan tâm tới nó, lạnh nhạt!… mà tất cả là tại nó… Người đầu tiên là mẹ nó… Mẹ nó là người quan tâm nó nhất, nhưng nó không hề để ý gì đến mẹ… bỏ ngoài tai những lời mẹ nó nói, những gì mẹ nó dạy bảo và căn dặn, thậm chí cãi lại mẹ rất nhiều… Không quan tâm gì đến những cực nhọc vất vả của mẹ… Nhưng hôm nay, người mẹ ngày xưa luôn quan tâm đến nó đâu rồi? Nó còn gắt lên “Mẹ hôm nay làm sao vậy?” Mẹ nó không nói gì, vẫn im lặng, bà lẳng lặng làm việc của mình và không để ý gì đến nó nữa. Nó bắt đầu cảm thấy lo sợ… nỗi lo sợ này không biết từ đâu mà đến… Rồi nó càng cảm thấy lo sợ hơn khi bố nó cũng quay lưng lại với nó… Sự quan tâm của bố nó với nó trước đây có thể nó không nhận ra, vì mỗi lời nói của bố đều là những lời mắng nó làm thế này chưa được, thế kia chưa được, thế này sai, thế kia sai… nó rất bực mình về điều đó… Nhưng đến khi không còn ai để ý đến nó nữa thì nó mới cảm thấy chính nó mới là người sai nhiều nhất… Nó cảm thấy hối hận… Trước đây nó cũng đã từng được nghe kể và đọc rất nhiều truyện cổ tích nói về những cô bé cậu bé chỉ mải ham chơi không nghe lời, không quan tâm đến người thân… nó thấy sự thờ ơ và bướng bỉnh của nó sao giống cậu bé trong truyện chim Đỗ Quyên, giống cậu bé Tích Chu quá đi… Nó càng cảm thấy hối hận, cảm thấy nó đã gây ra quá nhiều lỗi lầm… Không biết làm gì cả… nó chỉ biết khóc… nó bắt đầu khóc… nó cứ thế khóc… vừa khóc vừa nói “con xin lỗi!”… nó khóc to hơn, nó thoáng thấy cảnh mọi người hiện ra trước mặt và cười nó… nó rất muốn chạy đến ôm chặt những người thân yêu của nó và nói một lời “con xin lỗi”… mọi chuyện với nó đều rất thật đến mức mà khi tỉnh dậy nó cũng không biết là mình đang nằm mơ… nó cảm thấy lòng đầy ân hận và… nó tiếp tục khóc… :((

Trả lời

© 2010-2013 As247 Blog. All Rights Reserved. 1,336